[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

/

Chương 234: Bán dũng giả mới!

Chương 234: Bán dũng giả mới!

[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia

7.926 chữ

16-07-2026

Ba ngày tiếp theo, Claire - cô ruột của Erishel - đã nhanh chóng hoàn tất nghi lễ đăng quang và chính thức lên ngôi.

Toàn bộ tài sản và cơ ngơi của vương tộc cũng được thuận lợi chuyển hết sang tên Erishel.

Cũng trong ba ngày này, vị vương nữ điện hạ kia đã nghiêm túc thực hiện lời hứa, lấy chính cơ thể mình làm nguyên liệu để chế tạo ra một mẻ lớn ma dược.

Trừ thuộc tính tín ngưỡng ra, tám loại ma dược thuộc tính cơ bản khác đều có đủ cả.

Cơ mà vì số lượng ma dược dũng giả làm ra vượt xa dự tính, nên sau ba ngày bận rộn tối mắt tối mũi, cô đành phải tạm ngừng sản xuất.

Theo như lời cô nàng nói thì lúc chưa làm không biết, bắt tay vào làm rồi mới phát hiện lượng "thành phần dũng giả" cần để pha chế ma dược dũng giả thực ra chẳng tốn là bao.

Nghe cái lý do này, Louis hoàn toàn cạn lời.

Hắn đã tận mắt chứng kiến cảnh người phụ nữ này tự hành hạ bản thân ra sao rồi.

Tay chân chặt tận gốc, vung vài đao là gom đủ mười cân cho mỗi phần.

Nhưng mấy nguyên liệu khác muốn gom đủ mười cân thì khó hơn lên trời.

Mười cân tim thì phải móc tới gần hai mươi quả.

Thế vẫn còn là ít đấy.

Phải biết là bộ phận mắt thì chỉ lấy hai con ngươi, bộ phận tai chỉ lấy xương tai, còn cột sống với đầu thì lại càng khắt khe khi chỉ lấy tủy sống và não tủy. Mấy cái thứ này mà muốn gom đủ mười cân thì phải giết bao nhiêu dũng giả mới đủ đây?

Nếu một phần ma dược dũng giả mà đòi hỏi lượng lớn thi thể dũng giả, thì độ hiếm của ma dược dũng giả ở những bộ phận đặc thù khéo còn vượt mặt cả bí điển dũng giả mất, thế nên lượng cần dùng đương nhiên không thể quá nhiều.

Kết quả là Erishel cứ thế thao tác nhoay nhoáy, thực sự gom đủ mười cân cho từng bộ phận cơ thể.

Đám pháp sư luyện chế ma dược kia đã bao giờ được dư dả nguyên liệu đến mức này đâu?

Bọn họ đương nhiên dốc hết tốc lực để sản xuất, thành ra lỡ tay làm hơi lố.

Không ngoa khi nói rằng, lượng ma dược dũng giả do một tay Erishel làm ra còn nhiều hơn cả số lượng tích lũy suốt mấy trăm năm của năm vương quốc loài người cộng lại.

Cũng may là mấy nguyên liệu phụ của ma dược dũng giả không quá hiếm, nếu không thì đào đâu ra cho đủ.

Có năng lực tự chữa lành vô hạn đúng là bá đạo thế đấy.

Cuối cùng, sau ba ngày lăn lộn, Louis ôm theo một đống ma dược dũng giả được Erishel tặng không, cùng cô lên đường trở về Lâm Chi Đô.

Hiện tại Erishel vẫn chưa biết bay, Louis liền thi triển phong linh thuật lên người, mang cô bay theo.

Đường về không có gì gấp gáp, thế nên Louis bay cũng chẳng nhanh lắm.

Trên đường đi, hắn còn đặc biệt vòng qua thành Phong Linh xem thử, xác nhận cửa hàng vũ khí của ông lão Griffin đã mở cửa trở lại rồi mới tiếp tục bay về hướng Lâm Chi Đô.

Bọn họ xuất phát từ sáng, đến khoảng bốn giờ chiều thì cuối cùng cũng về tới Lâm Chi Đô.

Louis không hề báo trước thời gian trở về cụ thể cho đồng đội, thế nên chẳng ai biết hôm nay bọn họ sẽ về.

Vừa thấy bóng dáng tường thành từ xa, Louis liền đưa Erishel từ trên không hạ xuống.

Vừa chạm đất, Erishel đã "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống.

Tình huống bất ngờ này làm Louis giật nảy mình, vội vàng đỡ vương nữ điện hạ dậy. Thấy sắc mặt thiếu nữ tóc bạc trắng bệch, không còn hột máu, hắn không khỏi lo lắng hỏi:

"Cô sao thế? Đừng bảo là do ba ngày qua dùng tự chữa lành nhiều quá nên bị tác dụng phụ rồi nhé?"

Erishel hít sâu một hơi, xua tay ra hiệu không sao.

Nhưng nhìn cái dáng đi lảo đảo của cô nàng thì trông chẳng giống "không sao" chút nào.

Louis quan sát cô vài giây rồi mới dò hỏi:"Cô... đừng bảo là sợ độ cao đấy nhé?"

"Không hề."

Erishel đáp lại không chút do dự.

"Thế tôi đưa cô bay thẳng vào trong thành luôn nhé?"

Louis ướm hỏi.

"Được... được thôi."

Thiếu nữ tóc bạc vẫn cố cứng miệng, nhưng Louis có thể thấy rõ, khi nghe nói lại phải bay lên, cơ thể cô nhóc này run rẩy càng dữ dội hơn.

Trông bộ dạng ấy khiến Louis thấy hơi buồn cười.

Xem ra vị vương nữ điện hạ hoàn hảo cũng có điểm yếu của riêng mình.

Chứng sợ độ cao thì hết thuốc chữa rồi, nói không chừng sau này Erishel có biết bay thì vẫn cứ thích làm một chiến sĩ đi bộ dưới đất thôi.

Hai người vào Lâm Chi Đô chưa được bao lâu, Gales đã dẫn theo đồng đội của cả hai tới đón.

"Chị ơi, chị không sao thì tốt quá rồi."

Nhìn thấy Erishel bình an vô sự xuất hiện trước mắt, Andora mừng rơi nước mắt, kích động nhào thẳng vào lòng cô.

Erishel cũng hiếm khi nở nụ cười dịu dàng. Cô vừa đưa tay xoa đầu cô em gái tóc vàng, vừa lấy từ trong túi ma pháp ra một lọ thủy tinh nhỏ đựng ma dược màu tím.

"Andora, sắp tới chúng ta sẽ có một khoảng thời gian yên bình để phát triển, em cũng phải cố gắng lên nhé."

Thiếu nữ tóc vàng nghi hoặc nhận lấy ma dược từ tay chị.

Cô không biết đây là thuốc gì, bèn nhìn chị bằng ánh mắt dò hỏi.

"Đây là ma dược giúp tăng nhanh thuộc tính cơ bản. Chị chuẩn bị rất nhiều, em cứ dùng thoải mái, miễn đừng lãng phí là được."

Andora không mảy may nghi ngờ, kích động gật đầu:

"Em cảm ơn chị."

Louis đứng bên cạnh nhìn, trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ cực kỳ "đen tối".

Lúc Andora uống ma dược dũng giả, liệu cô bé có nếm ra "mùi vị" của chị gái mình không nhỉ?

Hắn vội vàng lắc đầu, xua tan cái ý nghĩ quái gở ấy đi.

Thực ra, tuy nói ma dược dũng giả lấy cơ thể dũng giả làm nguyên liệu, nhưng các dược sư đều đã tinh lọc kỹ càng. Thứ hòa vào ma dược dũng giả chỉ là tinh hoa sức mạnh, hoàn toàn không lẫn tạp chất nào khác.

So ra thì, Louis từng nghe nói có rất nhiều loại ma dược dùng nguyên liệu là gián, thạch sùng, rắn độc các kiểu, loại ma dược đó mới thực sự khiến người ta khó mà nuốt trôi.

Trong lúc Erishel chia ma dược cho đồng đội của mình, Louis cũng lấy ra vài phần ma dược dũng giả đủ các loại, chia cho nhóm Dana.

"Lần này ở vương đô Loselan thu hoạch được không ít đồ tốt, nhưng đứng giữa đường thế này không tiện mang ra. Chúng ta tìm chỗ nào kín đáo rồi nói chuyện chi tiết đi."

Louis đề nghị.

Chỗ này cách nhà của tiểu đội Louis gần nhất, thế là cả nhóm cùng nhau về nhà hắn.

Sau khi đóng cửa cẩn thận, Louis kể tóm tắt lại quá trình mình giải cứu Erishel và tiêu diệt quốc vương Loselan.

Biết được những gì Erishel đã phải trải qua, ngay cả cô con gái ruột của quốc vương Loselan là Andora cũng không nhịn được mà thốt lên một câu: "Chết đáng đời!"

Đương nhiên chuyện qua rồi thì cứ để nó qua đi, Louis chỉ nhắc sơ một câu rồi đi thẳng vào chủ đề chính.

Hắn và Erishel nhìn nhau, cùng lấy bí điển dũng giả mà mình đang giữ ra.

Bốn viên đá quý màu đỏ thẫm được xếp ngay ngắn trước mặt mọi người.

Louis giới thiệu:

"Bộ bí điển dũng giả này thuộc về dũng giả 'Nguyên Tội' Popeia từ ba trăm năm trước, là đồ giấu kín trong kho báu của quốc vương."

"Tôi và Erishel đã bàn bạc và quyết định để các thành viên của hai tiểu đội chúng ta thử xem có nhận được sự công nhận của bộ bí điển này không, từ đó tạo ra một bán dũng giả mới."Sợ nhóm Andora, Arwen và Gales không biết chuyện về bán dũng giả, Louis bèn giải thích sơ qua về tình trạng của Dana.

Nghe giải thích xong, mọi người đều gật gù hiểu ra.

Ngay sau đó, thành viên của cả hai đội đều tỏ ra vô cùng háo hức.

Tiểu đội của Erishel lên thử trước.

Andora và Arwen lần lượt bước lên, chạm tay vào từng viên trong số bốn viên đá quý, nhưng tiếc là bí điển dũng giả chẳng có chút phản ứng nào.

Điều này cũng nằm trong dự đoán của Erishel.

Bởi vì xét theo những gì "Nguyên Tội" Popeia từng trải qua, hai người đồng đội này của cô hầu như chẳng có điểm chung nào với vị dũng giả kia cả.

Cô cũng không lấy làm tiếc, quay sang nhìn các thành viên trong tiểu đội của Louis, ra hiệu cho họ lên thử.

Nora không chút ngần ngại, xung phong lên đầu tiên.

Cô hít sâu một hơi, bước tới trước bí điển cấp một của Popeia rồi đưa tay chạm vào.

Đợi vài giây, nhưng lại chẳng có phản ứng gì.

Điều này khiến Nora hơi hụt hẫng.

Bình thường thì bí điển cấp một là dễ có phản ứng nhất.

Dù vậy cô vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục đặt tay lên bí điển cấp hai của Popeia.

Nào ngờ vừa mới chạm vào, phần bí điển dũng giả cấp hai này liền hóa thành một luồng sáng đỏ, bay thẳng vào cơ thể cô.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!